Sunday, December 11, 2016

những mảnh không-riêng-tư của một đoạn nhật kí kéo dài (1)




Hơn bốn giờ chiều. Tôi ngồi trong một quán cà phê có lối bài trí kiểu phương Tây nằm ở một ngã ba đường giữa trung tâm Hà Nội. Đây là lần thứ hai tôi tới đây. Lần trước là vào buổi trưa thứ bảy hoặc chủ nhật. Quán rất đông. Chật ních những người ăn những món ăn trưa không phù hợp với khung cảnh. Còn bây giờ là chiều thứ hai, quán vắng. Trời đã bắt đầu tối và ánh sáng trong quán không thực sự đủ cho việc đọc hay viết. Trời tối sớm như này không giống như ấn tượng tôi vẫn đang giữ trong mình về cảm giác thời gian ở Việt Nam.

Trong cuốn sách tôi đang đọc, Để em khỏi lạc trong khu phố - Patrick Modiano, có một cô gái tên Chantal. Khuôn mặt mang nét gốc Á. Giọng nói có âm sắc Paris, không phải miền nam nước Pháp. Tôi nhớ về Paris. Tôi nghe rõ những bản ballad đang bật trong quán. Gái trẻ hát. Tôi nghĩ tới Paris. […]. Có gì đó tôi đã đánh mất trước khi tôi kịp sở hữu ở khoảng thời gian và không gian ấy. Có lẽ là một tia hi vọng đáng ra đã lấp lánh dưới mặt trời khô lạnh.

[…]

Tôi cảm thấy uể oải. Có thể vì sáng nay tôi bắt đầu uống thuốc giảm cân. Có thể vì cả ngày rồi tôi mới chỉ ăn một suất bánh cuốn và bây giờ là vài miếng bò khô kèm theo lon bia Heineken uống với đá. Có thể vì không gian cô đơn rệu ra của cuốn sách tôi đọc. Có thể vì phần bụng trên không rõ tại sao căng cứng ngay dưới mép áo lót ngực. Quán đông dần. Tiếng người nói chuyện rõ dần. Tiếng nhạc vẫn lảnh lót. Tôi nhìn thấy những bức ảnh treo lệch lạc trên tường.

[…]

Hãy tới đây, đằng sau tôi, tóc tôi đang búi cao, hãy đặt vào gáy tôi một nụ hôn thật ướt, dính dớp những sợi tóc ngắn lòa xòa. Rồi thì lựa chọn đã trở thành gánh nặng. Đêm trở thành ngày. Suy nghĩ trở thành hiện thực. Tôi đi bộ qua những con đường từng có lúc thân quen, bây giờ xa lạ vì chật cứng những người hơi thở nồng nặc, tiếng nói cười méo mó, họ hút helium, không, nitrous oxide. Bóp nghẹt não họ. Bóp nghẹt não tôi. What gives?



.

Monday, December 5, 2016

từ ba đến sáu giờ

Khi nhắm mắt lại
Những mảnh cúc mi rơi xuống một thiên đàng màu nâu
Những giấc ngủ rối loạn
nắm lấy bàn tay lữ khách
Mang mình đi vào những vùng đệm không có biên giới
và tối thẫm
dù đêm không phải là đêm
Khi mở mắt lần nữa
Những tiếng thở muốn cứa đứt mọi nơ ron thần kinh
vốn chảy chậm đến gần như bất động
Tôi thấy bầy thiên thần cánh sắt đang sà xuống
chúng sẽ bóp cổ tôi, chúng sẽ mở toang hộp sọ tôi, chúng sẽ nhồi nhét vào đấy
tất cả những điềm dữ trên quả đất
Khuôn mặt tôi ướt sũng
.
Rồi căn phòng cũng sáng lên
Dù ngày không phải là ngày
Từ ba giờ đến sáu giờ, tôi không ngủ được
Từ ba giờ đến sáu giờ, tôi vẫn không ngủ được


.

.

.

.
Những miếng trà rệu rạo, những mảnh rượu rã rời
Người có đối người bằng thật lòng tâm tư
Giữa thời khắc tôi tuyệt nhiên cần iếu đuối
Một tiếng gầm gừ
Treo nụ cười
Trên xã hội chót lưỡi đầu môi
Ai cũng nghi ngờ ai
Ai cũng nghi ngại ai

Wednesday, November 2, 2016

viết ở Stammkneipe



1.

Đã quá nửa đêm và tôi vẫn ngồi ở Stammkneipe để thấy buồn thế tró nào đấy
Đã đến lúc không phẩy chín lít bia và ngoài cửa sổ dày đặc sương mù
Đã nhìn tất cả lũ người quen nhưng không biết ném liên tục phi tiêu về phía trước của họ
Đã thấy sắp tắc thở vì mùi khói mùi đĩa mì ăn dở mùi không gian đóng kín mùi mọi thứ
Đã rất nhiều ngày trôi qua tôi mới thấy mình chạm vào sự thật và nỗi nhớ 
những gì còn chưa xảy ra


2.

thôi em đi đi vào giữa mùa thu châu âu phủ đầy sương bụi
còn lại anh trong buổi đêm quê nhà trước nỗi buồn cứ treo phất phơ
anh sẽ hỏi em còn điều gì mà em cất giấu dù vẫn biết là rất nhiều
em sẽ im lặng và anh biết những gì phản chiếu trên đôi mắt ta không nhìn thấy
đêm còn rất dài ngày cũng còn rất dài vì tròn xoe quả đất quay qua bao múi giờ
người còn bên cạnh nhau chỉ vì tấm lòng vương vấn vương vẩn những mùi sớm thân quen
nỗi nhớ là tiếng đau thân ái mình say mê suốt ngày suốt tháng lại suốt năm
anh tưởng mình đã đi qua thời gian của em ôi tuổi trẻ cứ hòng dài vô tận
nhưng không phải đâu rồi ta còn lại ta trong ánh bình minh đơn độc ở miền không tìm thấy
em đi rồi hay em ở lại trong cõi người cõi tôi cõi anh ôi hỡi em ơi


3.

Làm sao để kể về nỗi đau nhói khi nghe tiếng người đàn bà đẫy đà xì mũi rất mạnh sau quầy bar. Bà ta là chủ quán, bà ta sở hữu đám đông khán giả của riêng mình, bà ta có quyền ngạo nghễ. Những tiếng cười rệu rã trong nền nhạc pop thập kỉ 80. Gã gay bartender bỗng nhiên co rúm, khúm núm, ngại ngùng. Thậm chí gã còn đeo kính. Tôi thấy mình sống lại bằng hết từng mối đơn độc của kẻ cười cợt tình thế biết mình lạc lõng. Tôi đã gọi một cốc Irish Car Bomb theo công thức riêng. Nhưng bà ta vẫn rót dư bia. Nên tôi phải xin thêm một cốc rỗng để sẻ bia. Tôi không thích điều này. Tôi không ưa mến họ. Tôi rất buồn ngủ. Kinh khủng. Gã đàn ông ngồi bên phải tôi chậm rãi ăn từng hạt lạc trong lòng bàn tay gã. Tôi nhìn thấy buổi đêm sống dậy. Điếu xì gà nấc lên một tiếng. Tôi không cảm thấy buồn ngủ nữa. Tôi nhìn thấy Radiohead hát bài In Limbo trên sân khấu. Tôi nhìn thấy mình dài ba mét. Một chiếc giày cao gót rơi xuống. Một. Rồi hai. Rồi ba. Không có giọt nước mắt nào rơi, cùng tiếng đau nhói. Nhói đau.

Mặt trời đang lên - nơi miền quê mẹ.


4.
mình vẫn còn sống
anh ơi
dẫu bằng những vết cứa nơi cổ tay
khô máu
em cúi xuống và nhìn
như thảy cả một nhân loại nhìn xuống
hai tiếng đập, tiếng sau
mỏi hơn tiếng trước
và rồi một lần nữa: như trêu ngươi
cô ấy
Họ
hỏi tôi rằng trong tiếng cười có tìm thấy kẻ đồng minh
sao lại thế
mùa thu mất theo cánh chim đập
mỏi mệt
như đứa trẻ không cha
như đứa con hỏi mẹ
như đám già cằn già cỗi
Ô Hô Aiii Taii
tôi ngật ngưỡng
tôi ngất ngưởng
những âm vần sai quấy
những âm điệu vô chủ

Friday, October 7, 2016

.




buồn vô tận
và hết thảy bàng hoàng
những cặp mắt trừng trừng không tha thứ
treo trước cổng nhà
khi một bóng dáng bệ vệ băng qua:
cuộc tàn sát chính mình
mùi hoa ba đậu dại đã khác trước
cặp lông mày dúm dó cứ như thể phẫn nộ
khi bầu không khi co trở lại
cũng chính là lúc mà
mọi thứ
rời rụng
gãy
đứt







.