Monday, August 1, 2016

2 x bão

1.

Ta không còn iêu những người thi sĩ

Ta không còn iêu những kẻ vẽ mặt mình bằng thơ ca
Đối diện nhau, họ ngồi: vẫn luôn những vị trí cũ
Những câu chuyện xoay tròn, những động chạm luân phiên
Ta nghe thấy run rẩy nhói lên từ những đầu ngón tay mày mò
Ta không nghe thấy những tỏ bày chứa đựng nhiều sức lực
Vì có những điều không bao giờ đổi khác
Nên những con đường cứ thế mãi đứt đoạn.

2.

Từ lúc bước chân về Việt Nam, tôi từ chối nhìn thấy Hà Nội: cả trong vô thức lẫn bằng nhận thức. Nhưng rồi, từ hôm kia, cơn bão đến. Dưới cơn bão, thực tại phình lên và tóm được tôi dù ngắn ngủi. Nỗi hoài nhớ rỉ ra, ném vào tôi những mùi cũ, âm thanh cũ, hình hài cũ. Những bất khả cũ. Có lúc tôi giật mình tưởng nhìn thấy một người từ quá khứ phóng xe ngược đường mình, và từ lúc ấy tôi liên tục déja- senti. Thảng thốt. Có lúc tôi cứ đi lang thang trong phòng, mặt nhăn nhúm nước mắt. Có lúc tôi thức dậy giữa những chặng ngủ và sau một giấc mơ, lại tự hỏi tại sao những giấc mơ phi lí ấy lại rõ ràng như phản chiếu của hiện thực. Có lúc tôi run rẩy khi đang cố nuốt cho xong phần ăn sáng đã bao gồm trong giá phòng: một đĩa bánh cuốn rất dở, một li cà phê rất dở, một cốc nước cam rất dở, và những người nói rất to. Người Việt Nam nói to lắm. Tôi chưa hiểu tại sao. Hoàn toàn hồn nhiên và không thương tiếc, họ tấn công sự tồn tại của tôi bằng tất cả những chuyện đời riêng tư tầm phào nhất của họ. Ở quê hương, giữa lòng ngôn ngữ mẹ đẻ, vốn dĩ ta đã phải gắng sức nhiều hơn để chống chọi lại âm thanh của đám đông. Đó là sự thật (*). Khi tôi iếu mềm, tôi không thể lặn xuống tầng im lặng. Thế nên tôi phải bỏ đi.

Lúc được mang hiện trạng người-sầu -xứ, những cơn mưa lớn là ân huệ. Vì chúng mang hình hài nhiệt đới, hình hài của gốc gác mình, đưa ta vào nỗi hoài nhớ đau êm ái. Còn lúc này, ấy chỉ là một cú quật. Không hơn.
(*) là sự thật nhưng không phải sự thật, ở nơi đây sự thật cũng là sự thật, nhưng vốn dĩ: sự thật là kẻ thù của sự thật.

"fact is the enemy of truth"

Saturday, July 9, 2016




0807


10h tối. Hà Nội cuối tuần thành phố nhộn nhịp người đi trên đường. Anh lái xe Uber bấm còi không mệt mỏi. Nhưng tôi buồn ngủ và thành phố vì thế cũng buồn ngủ.
Tôi buồn ngủ từ chiều nay, sau chỉ 3 shot vodka ngoài dự định. Nhắm mắt lại khi ngồi xe về nhà và trong một khoảnh khắc tôi nghĩ mình đang chạy xuyên qua những cú ném về quá khứ (flashback). Rồi tôi thèm, thèm lắm, lắc lư trên một chuyến tàu đường dài. Xong tôi nghĩ ngày mai tôi phải đi thôi, đi Lào Kai chẳng hạn, rồi lên Sapa, ngủ một đêm, rồi lại về. Nhưng tôi lại nghĩ là không muốn đi đâu một mình nữa, không thể nào nữa. Thế là thôi.
Nằm trên giường vào cuối buổi chiều, thật rất buồn. Tôi cho rằng tôi đã khóc. Tôi nghĩ về hình ảnh một con thú bị thương gục xuống dưới tán cây. Tôi sợ là tôi đã khóc quá nhiều. Nằm đấy và liếm láp vết thương đau vài phần vô căn cớ. Ohne Ende.


0707

Những ngày qua ngày hay những đêm qua sáng

Những người điên rồ khi nào cũng đi qua lúc chia đôi
Những giòng trôi là xuôi những tiếng vẫn bay ngược
Những đôi mắt trợn tròng những lời nuốt vào trong
Nói chuyện một đời. Xin lỗi đã bao năm?


1906

Đi làm ở bar: quá nửa đêm, khách thì còn, nhưng mình thì mệt rồi. Nên chào chú, chào chị, chào bạn, chào các bạn: tôi về. Lúc này thì hò hẹn với ai? Chỉ có hò hẹn với mấy anh tài xế Uber (chú bảo: chán thế!). Lên xe rồi, ảnh hỏi chị đi đâu ạ. Em chả biết đi đâu nữa, để em nghĩ, anh cứ chạy thẳng đường này một đoạn, rồi em quyết. Ơ kìa, anh cứ chạy dứt khoát đi, không cần chạy chậm thế. Ảnh bật cười, rồi bảo hay em lại đưa chị ra Trần Huy Liệu ăn lẩu.
À, hóa ra gặp anh tài "quen"!
Cũng buồn cười, cãi qua cãi lại với ảnh cả mươi phút đồng hồ. Cứ bảo bạn nhầm rồi. Mình đã mấy năm chẳng ăn lẩu bao giờ. Lại còn ăn lẩu ở Trần Huy Liệu (thực ra vì mình cứ nghĩ nhầm qua... Xuân Diệu). Thì đúng là quản lí giới tánh gái ở quán đó chỉ có mình, làm gì còn chị nào khác. Nhưng bạn nhầm rồi. Bạn đón nhầm cô nào có bạn bè tụ bạ giờ này đi ăn lẩu chứ đâu phải là mình đâu.
Ấy mà bản đúng là không nhầm. Ở đường kế Trần Huy Liệu có quán Quyền bán lẩu cá kèo. Mới dăm bữa trước mình có được bạn chở về đấy. Cái là mình toàn ăn cá, không có ăn lẩu. Mà thật không hiểu sao mình lại không nhớ. Mình mệt quá chăng, mệt quá, mệt quá rồi?
Rốt cục thì bảo thôi ta về nhà. Làm ở quán bar, khách khứa đông vui. Khách ở nơi ấy, lại toàn chỗ quen biết (cũ). Thế nhưng, ra khỏi cửa rồi, thì...
Tới khúc cuối quãng đường, tự dưng lại ước quãng đường ấy dài thêm chút nữa. Nhưng chỉ dám bảo anh tài là bỗng mong có trời đổ mưa thật lớn. Ngồi trong xe, dưới trời mưa lớn, phóng đi xa mãi.


1806


Giữa một quán bar cực kì ồn ào nhưng không đậm đặc giữa lòng phố cổ Hà Nội: tôi thấy lòng nhớ thiết tha. Thiết tha những điều vừa gần. Thiết tha những điều đang xa. Thiết tha cả những điều đã quên rồi. Tôi nhớ. Ngập tràn nhớ. Quelque chose qui est en train de me manquer... Ngay cả khi: những mảnh kí ức ấy đã lập tức bốc hơi. Ôi chao ôi. Như một mảnh da không thừa vẫn rách đứt khỏi tay. Và tôi vẫn có thể co lại, thành một khoảnh hư không.
Như đó giờ.


0406

Điều gì là lãng mạn? Đối với tôi, rất có thể, là những lần súng nổ lóe sáng trong một màn tăm tối. Những lần lóe lên mặt người cầm súng. Rồi tires screeching: họ biến mất.
Đối với em, rất có thể, bản chất mình là cây tầm gửi. Lười nhác. Không muốn nghĩ ngợi. Đâu cần suy tính. Cứ vươn cao lên hỡi anh, rồi em theo, bằng tuyệt tận tấm lòng. Nhưng, trong vô thức, tôi lại muốn làm theo ý mình cho đúng. Tôi lại vươn từng cành dài đổ bóng. Sao tôi lại che chở người ta, sao tôi lại đưa đường dẫn lối. Này thì làm, thì đi, mà đi đâu cơ chứ?
Or maybe, it's the other way round. "Một đứa cực kì bố láo lại quá mức insecure. What's your story?".
Thành phố này, làm sôi sục một bản chất. Bản chất nào?


0106

"Bây giờ nhìn cuộc sống màu gì?" "Bây giờ nhìn cuộc sống màu hồng.". Ẩn giấu nơi đuôi con mắt, vẫn là dăm ba vệt tăm tối sẽ/vẫn không rời bỏ mình. Mà vì cũng chưa lâu?
Rồi thì dăm ba những uẩn ức. Dù đỉnh cao vực sâu.


2605


Tự nhiên nghĩ tới, càng nghĩ lại càng bần thần hết cả người. Tu me manques trop, mon chéri, sais-tu?? Ở mọi ngõ ngách tưởng là không hề thân quen vẫn rình rập là những nỗi buồn déja-vu dại dột. Gần một tuần rồi, cứ dồn dập những công việc và những gặp gỡ không có dù một phần "ta" nào cả. Sống như kẻ nằm mơ trong đêm hè oi bức nhọc nhằn hết từng ngày, khi nào chả hay. Không nhận thấy cả hành vi hít thở của chính mình.
Mình thực sự là cần nghỉ ngơi. Trong yên lặng.


2406


Mười hai giờ đêm hôm qua. Tôi đi bộ về nhà một mình trên đường Thái Hà, việc mà tôi chưa bao giờ làm trong suốt nhiều năm sống tại con đường này. Từ tai nghe vang tiếng bài Bitter Earth. Tôi bỗng thấy có cảm giác như mình vẫn luôn ở đây, luôn luôn ở đây, không gian và thời gian ở Đức chợt trở nên xa vời. Suốt gần một tuần vừa rồi, tôi vẫn thấy như mình ở trong một cơn mơ. Tôi hình như chưa nhìn thấy những gì tôi đã nhớ về Việt Nam. Tôi không nhìn thấy những gì tôi đã luôn thấy trong những lần đã ngủ mơ ở Đức cảnh mình trở về. Đồng thời tôi lại cảm thấy như thể mình vừa thức dậy khỏi một giấc mơ không rõ điểm bắt đầu.
Có lẽ, thực sự, phần nào đó trong tôi vừa được đánh thức.
Sáng hôm nay. Mà thực ra là buổi trưa. Trời mưa rất lớn. Trong tiếng mưa tôi nghe cả nỗi buồn. Nhưng khi tôi đi đánh răng và nhìn vào bóng mình trong gương, tôi nhận ra nỗi buồn ấy không còn mang gương mặt tôi nữa.


1305


Buổi chiều cuối cùng tại Willie James, bar quen mới, trời đổ mưa lớn, rất lớn. Ngay cả lúc mưa dịu đi một chút thì ta nghe thấy những tiếng sấm đã trở nên quá lạ lẫm từ ngày bước chân qua nước người.
Mới sáng nay thôi trời còn xanh ngắt một màu.
Ở Đức có rất ít những trận mưa lớn cho tôi. Lần nào tôi cũng nổi cơn nhớ miền Nhiệt đới, nhớ nhà da diết. Tôi nhớ những chiều Hà Nội nhập nhoạng mưa đổ sập xuống. May mắn thì kịp tìm chỗ mua vội tấm áo mưa giấy mấy ngàn đồng. Không thì túm năm tụm ba dưới những hiên nhà tối om. Nhớ những mùa hè con trẻ vui thích vì chút ngập nước nên con đường ngõ trước cửa nhà bỗng đông vui xe qua lại như thể đường ngoài phố. Mưa thêm chút nữa là nhà hàng xóm bên kia cái sân sau nhà mếu máo tát nước ra khỏi phòng khách của chính họ. Nhớ những mùa hè huyền thoại tôi kẹt trong nhà vài ngày vì nước ngập qua bụng, ra đường thấy thuyền bơi giữa ngã tư.
Quê hương là những điều giản dị như vậy đấy. Quê hương là những cơn mưa tầm tã vốn dĩ chỉ là chuyện mỗi ngày nhưng rồi sẽ trở thành hiếm có và quí giá từ khi ta đi xa.
Nhưng tôi vẫn tự hỏi trong lòng: nếu ba năm trước Hà Nội đón tôi bằng cảm giác lãng quên, sự hời hợt, thì Hà Nội ba năm sau có gì cho tôi?

Wednesday, April 27, 2016

trước giây chia lìa

Những cành đau ứa dài
Quê hương không đợi chờ bằng những màu nồng ấm
Quê hương soi mói những sợi đen tua tủa
Những người hàng xóm không hát ca
Những người đồng bào than vãn
Quê hương đã vươn tới đây những cành tay đe dọa
Quê hương xòe những bàn tay trơ trọi từng khấc
Khúc khải hoàn hóa những tiếng bi ai
...
Những nhánh đau úa dài
Những miếng đau liếm láp
Những miền đau rệu rãi
Những lần đau ngấm ngầm
Tôi về nơi đó
Nàng sẽ xa anh
Em còn đứng lại
Tay vẫn nắm lấy bàn tay
Đã nhiều năm trước, rồi
thì em trở lại
Em vẫn cần anh thật nhiều cần anh quá đỗi
Dưới ánh đen leo lắt
nàng sẽ tới
Vì Người
là ngày vĩnh cửu
Em hứa!

Wednesday, April 20, 2016


việc gì đã xảy ra
những cơn lũ cuốn đi bao nhiêu điều
khi tôi nhắm đôi mắt lại
tôi không biết
không biết
không biết
anh đã trở thành ai
cạn tôi còn lại gì
mùa xuân cứ nở mỗi ngày
thêm xanh ngát - thứ màu chẳng ra sao
thấy là thật
tôi không biết
không biết về ngày mai
một tương lai không tưởng
thật đầy sợ hãi
thật đày người mãi
không biết
tôi, không.
Anh đã ấn nút dừng
đợi chờ tôi ở bước thứ nhất
của một bộ phim không thề, chẳng hạn
và anh thì rơi vào giấc ngủ
còn em thì chưa về
đợi em đó
em biết
biết không, em. việc gì đã xảy ra
những cơn lũ cuốn đi
bao nhiêu điều khi tôi nhắm đôi mắt lại
tôi không biết
không biết
không biết
anh đã trở thành ai
cạn tôi còn lại gì
mùa xuân cứ nở mỗi ngày
thêm xanh ngát -
thứ màu chẳng ra sao thấy là thật
tôi không biết
không biết về ngày mai
một tương lai
không tưởng. thật đầy sợ hãi
thật đày người mãi
không biết
tôi, không.
Anh đã ấn nút dừng
đợi chờ tôi ở
bước thứ nhất của một bộ phim 
không thề, chẳng hạn
và anh thì rơi vào giấc ngủ
còn em thì chưa về
đợi em đó em biết
biết không,
em.