Thursday, September 29, 2016

không đối thoại ở tadioto

1.

khi người ta iêu mến một thứ gì thì nghiễm nhiên họ kể lại về nó
bằng những miếng những lớp những tầng dối trá mà
khi ta bóc chúng ra thì phía dưới, đàng sau là một sự thật không đẹp đẽ
sáng nay thức dậy tôi thấy đau đớn ê ẩm
bả vai phải cứng ngắc
đấy là một dấu hiệu, sự nhắc nhở, sự kêu gọi lớn gần như một tiếng thét
về những gì tôi đã làm, sai trái. nhưng si mê
sáng nay thức dậy mẹ tôi đứng đó và nói rằng tôi ăn quá nhiều thịt
miệng tôi đẫm máu, tay tôi đẫm máu, mắt tôi đẫm máu
tôi đã nuốt trôi bao nhiêu những mảnh xác thú cắt nhỏ
tươi sống, luộc, xào, rán, nướng, hấp, et cetera
sáng nay thức dậy chúng tôi vẫn luôn là giống loài man rợ
chế biến cái chết


2.

khi tôi đi ra ngoài giữa trời oi nồng chỉ để giữ cổ một con chó
tôi nhìn sang phải và nhận ra cuối tầm mắt là khoảnh đường rất đẹp
trong một tối oi nồng sau mưa có bóng ai đi dưới những tán lá
tôi uống rất nhiều nước mỗi ngày
khi tôi đi vào buồng vệ sinh và bắt gặp hình dạng mình phản chiếu
tôi là một cô gái béo, một cô gái đẫy đà, một cô gái to cao
trong vùng tự nhận thức điều này thật quá đỗi xa lạ
tôi không thể nào nhớ về mình bằng những lớp mỡ hay hai lớp cằm
tôi cứ chỉ nhớ mình có nhiều xương sườn và cặp xương quai xanh nhô ra
có khi nào tôi uống đủ nước để có thể tan ra không


3.

i cri in the morning
like a dinosaur
wetting their eies with tears
dri eies ain't no gud
i cri in the morning
wet mi heart. wet mi fingers
wet mi piano. and mi whole bed
let be missing let be missing let mi be
whi are jou missing her

(me)

?

m m. tròn tuổi


.











thức dậy. sau một ngày đã hóa bão táp

trùm lên mình là buổi sáng xám. ầng ậng 
vùng trí nhớ. phát hiện vài lỗ thủng,
tôi muốn trốn tránh tất thảy. bằng một dạ dày
trống rỗng. là viện cớ cho thể hiện khủng hoảng
mình đã già đi. mình sẽ ra đi. xin hãy thôi đi











.

m m . obdachlos

1.

thì tất cả đều là, một nỗi đau không gì tẩy rửa

xin tha thứ! Không gì kéo, kéo, kéo, kéo nổi ta
lên đi thây, xé sạch ngàn bầu trời giả trá
sau ấy chỉ: một đen ngòm
rầm rĩ nữa rầm rì nữa. rầm. rì. nữa.
lại nữa, rầm rĩ
tiếng thổi bay mùi giao hoan 10 lần 1 10 lần 1
cắt nhịp cắt nhịp
một không một không một không
một không một không một không
bóng vỡ. kéo màn. chào khán giả.


2.

một nửa tôi đi tới thế giới khác và biệt tăm ở đấy
một nửa tôi ở lại thì cười, xỉn,
và chết
m m m m m m mệt mỏi mịt mù méo mó một mình mất mát mê mải miệt mài mịt mù mịt mù mịt mù mịt mù m m m m m m m m m m m m


4.

tôi ở trên mây 
xin đừng
đừng neo tôi xuống
vì không có con gió nào
không kể cả: một con bão
bão lớn
có thể cuốn tôi đi
tới nơi tôi cần
nơi ta cần
nơi cần
có nhau


5.

đi đâu để buồn
ở một thành phố không chốn
trú ngụ
nơi nụ cười hoặc buổi tối là
mặc định 
của dung nhan
đi đâu để có thể nói
rằng anh đang thiếu em
oui.
Tu me manques.
nỗi nhớ chính là vùng dung thân
là chuông thiên đàng
không được rọi sáng
đi đâu khi bốn bề
đơn độc: màu nước đục ngầu
rơi. xuống. tràn. lên
ta không băng qua một giòng sông
ta không băng qua một giòng sông
ta. không
đi đâu?

Monday, August 1, 2016

2 x bão

1.

Ta không còn iêu những người thi sĩ

Ta không còn iêu những kẻ vẽ mặt mình bằng thơ ca
Đối diện nhau, họ ngồi: vẫn luôn những vị trí cũ
Những câu chuyện xoay tròn, những động chạm luân phiên
Ta nghe thấy run rẩy nhói lên từ những đầu ngón tay mày mò
Ta không nghe thấy những tỏ bày chứa đựng nhiều sức lực
Vì có những điều không bao giờ đổi khác
Nên những con đường cứ thế mãi đứt đoạn.

2.

Từ lúc bước chân về Việt Nam, tôi từ chối nhìn thấy Hà Nội: cả trong vô thức lẫn bằng nhận thức. Nhưng rồi, từ hôm kia, cơn bão đến. Dưới cơn bão, thực tại phình lên và tóm được tôi dù ngắn ngủi. Nỗi hoài nhớ rỉ ra, ném vào tôi những mùi cũ, âm thanh cũ, hình hài cũ. Những bất khả cũ. Có lúc tôi giật mình tưởng nhìn thấy một người từ quá khứ phóng xe ngược đường mình, và từ lúc ấy tôi liên tục déja- senti. Thảng thốt. Có lúc tôi cứ đi lang thang trong phòng, mặt nhăn nhúm nước mắt. Có lúc tôi thức dậy giữa những chặng ngủ và sau một giấc mơ, lại tự hỏi tại sao những giấc mơ phi lí ấy lại rõ ràng như phản chiếu của hiện thực. Có lúc tôi run rẩy khi đang cố nuốt cho xong phần ăn sáng đã bao gồm trong giá phòng: một đĩa bánh cuốn rất dở, một li cà phê rất dở, một cốc nước cam rất dở, và những người nói rất to. Người Việt Nam nói to lắm. Tôi chưa hiểu tại sao. Hoàn toàn hồn nhiên và không thương tiếc, họ tấn công sự tồn tại của tôi bằng tất cả những chuyện đời riêng tư tầm phào nhất của họ. Ở quê hương, giữa lòng ngôn ngữ mẹ đẻ, vốn dĩ ta đã phải gắng sức nhiều hơn để chống chọi lại âm thanh của đám đông. Đó là sự thật (*). Khi tôi iếu mềm, tôi không thể lặn xuống tầng im lặng. Thế nên tôi phải bỏ đi.

Lúc được mang hiện trạng người-sầu -xứ, những cơn mưa lớn là ân huệ. Vì chúng mang hình hài nhiệt đới, hình hài của gốc gác mình, đưa ta vào nỗi hoài nhớ đau êm ái. Còn lúc này, ấy chỉ là một cú quật. Không hơn.
(*) là sự thật nhưng không phải sự thật, ở nơi đây sự thật cũng là sự thật, nhưng vốn dĩ: sự thật là kẻ thù của sự thật.

"fact is the enemy of truth"